Truyện Ma phi khuynh thế, độc sủng nàng – Dạ Ngữ Phàm. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ xưa, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Truyện Tây, Việt đủ loại.

Bạn đang xem: khuynh thế độc phi

Chương 1: Một đạo lôi Tình Thiên Duyên tụ duyên tan duyên như nước, lưng mang vạn trượng cõi tục, chỉ vì một câu, chờ đợi một lần tái ngộ. “Phía dưới thông báo một tin nhanh: ngày hôm qua, trong vườn thú một con hồ ly mẹ sanh ra một con cáo nhỏ, nhưng kỳ quái là, tiểu hồ ly kia lại có chín cái đuôi, làm cho người ta không nhịn được nghĩ đến Cửu Vĩ Yêu Hồ trong truyền thuyết. Nhưng mà, chuyên gia có liên quan cho biết, đây chỉ là một loại hiện tượng nhiễu sóng sinh vật rất bình thường, chẳng có gì lạ. Người phụ trách vườn thú cũng tiết lộ, cửu vĩ tiểu hồ ly, hứa hẹn sẽ ra mắt mọi người dân trong thành phố vào cuối tuần này, đến lúc đó mọi người có thể đến vườn thú công viên hồ ly để nhìn dáng vẻ của cửu vĩ tiểu hồ ly của chúng ta. . . . . .” . . . . . . “Tuyết Nhi, Tuyết Nhi, nhanh lại đây, ở phía trước rồi.” “Ai da, Toa Toa, không phải là một con hồ ly sao, có cái gì hay mà nhìn.” “Chín cái đuôi đó, cậu không cảm thấy rất mơ hồ sao? Ngộ nhỡ là Cửu Vĩ Yêu Hồ thật, nói không chừng còn có thể đánh vài hiệp với yêu quái đấy.” “Được rồi, dựa vào lá gan của cậu, nếu như thực sự là yêu, nhất định sẽ bị dọa sợ đến ngất đi thôi.” “Phi phi phi, đừng xem thường mình như vậy, kỳ thực lá gan của mình rất lớn, chỉ là. . . . . . Không thể để cho các người biết mà thôi.” “Ách. . . . . .” . . . . . . Diệp Tuyết và Mã Toa Toa là bạn tốt từ nhỏ, cùng nhau lớn lên trong cô nhi viện, cả hai đều coi đối phương là người nhà. Tình cảm của hai người vô cùng tốt, tốt tới trình độ nào nhỉ? Ví như chuyện bạn trai, phải vừa mắt đối phương mới nói, nếu không, không bàn nữa. “Đến rồi, oa. . . . . . Đúng thật là có chín cái đuôi. . . . . . Quá thần kỳ. . . . . .” Mã Toa Toa nắm tay vịn lồng sắt lớn hưng phấn kêu to. “Toa Toa, chú ý hình tượng.” Diệp Tuyết bất đắc dĩ mà lắc đầu. Nhưng khi ánh nhìn cô nhìn thẳng vào ánh nhìn của cửu vĩ tiểu hồ ly thì không nhịn được mà run rẩy một trận. . . . . . Rất thân thuộc. . . . . . Ánh nhìn kia, hình như đã thấy qua ở nơi nào đó . . . . . . . . . . . . Trời trong mây trắng. Lôi Công Điện Mẫu thu được thánh chỉ, có yêu ẩn hiện nhân gian, kêu bọn họ giữa trưa canh ba tiến về phía kia lùng bắt. “Nương tử, thời gian cũng không còn sai biệt lắm, dù sao kết quả cũng giống nhau, không nhất thiết phải đợi đến lúc đó đâu.” Lôi Công nhuộm một đầu tóc vàng thịnh hành nhất lúc bấy giờ, tóc trên trán che kín một nửa mắt, thỉnh thoảng lấy smartphone di động ra nhìn thử: “Các huynh đệ vẫn chờ ta trở về hát karaoke đấy.” Điện Mẫu một đầu áo choàng tóc thẳng, tóc dài phất phới, phong tình vạn chủng: “Tử tướng, cũng biết ngang ngạnh. Thu đi thu đi, buổi chiều ta cũng còn một cuộc hẹn, bọn tỷ muội nói muốn cùng nhau đi làm đẹp, Vương Mẫu nương nương mời khách.” “Được rồi.” Lôi công vừa nghe, liếc Cửu Vĩ hồ ly trong vườn thú một cái, sau đó liền giáng một búa xuống. . . . . . Chỉ nghe “A” một tiếng, Diệp Tuyết bị sét đánh trúng, ngã trên mặt đất. . . . . . “A!” Đồng thời, mỗ thần trên không cũng không nhịn được α ra tiếng. “Làm sao, làm sao rồi? Gào quái gì vậy?” Điện Mẫu không nhịn được quát lớn. Vẻ mặt Lôi công mếu máo: “Không cẩn thận, đánh trật. . . . . .” “Cửu Vĩ Yêu Hồ đâu?” “( ⊙ o ⊙ ) a!” Lôi Công mau lẹ vào trong vườn thú tìm, nhưng con tiểu hồ ly kia đã sớm không thấy bóng hình: “Được rồi. . . . . . Coi như không thấy. . . . . .” “A. . . . . .” Điện Mẫu muốn khóc cũng không khóc được. . . . . . Chương 2: Xuyên qua thành hồ yêu “Đói quá. . . . . .” Ở một vùng hoang dại, Diệp Tuyết núp dưới một cây đại thụ vừa lạnh vừa đói. Đã là ngày thứ ba vô duyên vô cớ đi tới nơi quỷ quái này rồi, ba ngày qua, nàng chưa được uống giọt nước nào, chớ nói chi là no bụng gì đó chứ. “Toa toa, bạn đang ở đâu? Mình rất sợ. . . . . .” Rõ ràng đang xem hồ ly ở trong vườn bách thú, đến khi tỉnh lại đã ở nơi hoang vu này rồi. Điều này còn chưa tính, nhưng vì sao còn muốn nàng biến thành một bộ dáng người không ra người như vậy chứ? Diệp Tuyết mang móng vuốt đầy lông lá ra, dùng sức gãi gãi lỗ tai hồ ly trên đầu. “Hu hu. . . . . . Trời ơi, rốt cuộc con đã làm sai điều gì, mà người phải bắt nạt con như vậy. . . . . . A. . . . . .” “Cứu mạng. . . . . . Hu hu. . . . . . Có ai không. . . . . . Phụ thân, mẫu thân, mọi người ở đâu. . . . . . Tề Nhi sợ. . . . . . Hu hu. . . . . .” Cách đó không xa có tiếng người truyền đến, không tư duy nhiều, Diệp Tuyết liền men theo tiếng động đi tìm, chỉ thấy một bé trai mười mấy tuổi đang nằm khóc trên một cây đại thụ, nhìn dáng dấp, hẳn là lạc đường, nhưng cũng may, còn biết chạy lên trên cây để bảo vệ mình. Diệp Tuyết muốn đi cứu cậu bé, nhưng trong giây lát nghĩ đến, hình như mình đã biến thành hồ ly, nếu cứ đi ra ngoài như vậy, không phải sẽ hù dọa cậu bé sao. Thôi, đến lúc đó ngộ nhỡ hù dọa hắn, trái lại mất nhiều hơn được. Chỉ là nàng vừa định lặng lẽ rời đi, bé trai trên cây kia lại gọi: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tiên nữ tỷ tỷ, đừng đi. . . . . . Tiên nữ tỷ tỷ, cứu, cứu ta. . . . . .” Tiên nữ tỷ tỷ? Diệp Tuyết trốn đến sau một cây đại thụ, nhìn quanh bốn phía, đồng thời vểnh tai thận trọng lắng nghe. Giống như không phát xuất hiện điều gì khác thường. “Tiên nữ tỷ tỷ, không cần trốn, ta vẫn có thể nhìn thấy tỷ.” Diệp Tuyết len lén nhìn về phía đứa bé trên cây, lúc này mới phát xuất hiện bé trai kia đang trò chuyện với mình. Không dám tin, Diệp Tuyết chỉ chỉ chính mình, khi thấy đối phương thật sự gật đầu lia lịa, nàng mới thật sự xác nhận là cậu bé đang trò chuyện với nàng. “Tiên nữ tỷ tỷ, cứu ta. . . . . .” Diệp Tuyết đi tới dưới tàng cây, ngửa đầu nhìn: “Ngươi không sợ ta sao?” “Tiên nữ tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, Tề Nhi tại sao phải sợ tỷ?” Bé trai cười hắc hắc, nhìn ra được, nụ cười kia phát ra từ nội tâm, rất thuần khiết, rất tự nhiên. Diệp Tuyết phản xạ có điều kiện sờ sờ lỗ tai, lúc này mới phát xuất hiện không biết từ lúc nào, mình đã khôi phục dáng vẻ loài người, không nhịn được vui vẻ một trận. Mặc dù nói không biết vì sao, đột nhiên mình lại biến thành người rồi, trong tiềm thức cảm thấy nhất định có liên quan đến tâm tình. Chỉ có điều, những thứ này nàng đều không quản được, hiện tại nàng nóng lòng muốn ăn nhất, bụng thật sự rất đói, rất rất đói rồi. Mà chỉ cần là nơi có người, nhất định có thể tìm được đồ ăn. Quyết định, trong mắt Diệp Tuyết lóe lên một tia ánh sáng giảo hoạt: “Tiểu đệ đệ, tỷ tỷ đưa đệ về nhà có được không?” “Dạ, được.” . . . . . . Chương 3: Bị sợ xuất ra nguyên hình Kỳ thực nơi này đã cách thôn của loài người không xa, Diệp Tuyết men theo khói bếp trên không trung, thuận tiện mang bé trai về nhà. “Cha, nương. . . . . . Con đã về rồi. . . . . .” Bé trai đứng ở ngoài cửa viện gọi. “Tề Nhi?” Cửa một gian phòng nhỏ bằng gỗ đơn sơ mở ra, một người phụ nữ từ bên trong bước nhanh ra ngoài. Nhìn xung quanh cửa viện một tí, nước mắt rơi xuống: “Tề Nhi, con đã đi đâu, có biết làm nương lo lắng muốn chết hay không? Nương còn tưởng. . . . . . Từ nay về sau không nhìn thấy con nữa rồi. . . . . .” “Nương, đừng khóc, không phải Tề Nhi đã bình an trở về rồi sao?” Bé trai nhào vào trong lòng người phụ nữ, hai người khóc thành một trận. Diệp Tuyết đứng ở bên cạnh. . . . . . Chán gần chết! Đang lúc nàng nhàm chán ngồi chồm hổm vẽ vòng vòng trên đất, sau lưng vang lên một hồi trận tiếng chó sủa. Ngay từ khi còn ở thế kỷ 21, Diệp Tuyết sợ nhất chính là chó, chỉ cần chó vừa sủa, hai chân của nàng đã nhũn ra. Giờ phút này phản xạ có điều kiện xoay người, đối mặt lại là một con chó săn lớn màu vàng, mặc dù con chó săn kia bị xích lại, một đầu sợi dây được giữ trong tay một hán tử cao lớn thô kệch, nhưng thân thể nàng vẫn không kiềm chế được mà run rẩy. “Cha đứa nhỏ, tổ tông phù hộ, Tề Nhi không có việc gì.” Người phụ nữ quệt quệt nước mắt, giống như là đang báo bình an với hán tử. Hán tử kia chỉ đơn giản gật đầu một cái, toàn thể lực lưu ý đặt lên con chó của mình: “A Hoàng, đừng có sủa, ngươi làm gì đấy.” Con chó săn từ trước đến giờ luôn nghe lời, nhưng giờ phút này càng sủa thêm lợi hại, bốn chân chồm lên, liều mạng muốn nhào về phía Diệp Tuyết. . . . . . “A Hoàng, sử nữa ta sẽ đánh ngươi. . . . . .” Hán tử nhìn sắc mặt Diệp Tuyết một tí, thấy nàng đã bị hù dọa đến xanh lét, cầm một nhánh cây lên, quất một cái dạy dỗ con chó của mình. Vốn tưởng rằng như vậy nó sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không ngờ con chó săn lại xoay người phản pháo về phía hán tử. . . . . . Hán tử cả kinh, lui nhanh về phía sau, lại bị tảng đá trật chân, ngã nhào trên đất, sợi dây trong tay cũng rớt ra ngoài. 𝓐 Hoàng xoay người, giống như tia chớp, nhe răng, toét miệng nhào tới Diệp Tuyết. . . . . . “A Hoàng, đừng. . . . . .” Bé trai bị dọa sợ đến thét chói tai, lảo đảo muốn đi lên kéo 𝓐 Hoàng nhà mình ra. Nhưng làm sao có vận tốc của người có thể nhanh như chó, con chó săn tung mình một cái, áp đảo Diệp Tuyết trên mặt đất. . . . . . “A. . . . . .” Diệp Tuyết tay mắt lanh lẹ bắt được miệng 𝓐 Hoàng, tận lực đẩy nó cách xa mình một tí, nhưng trên người vẫn bị móng vuốt của chó cào ra từng vết máu. . . . . . Đáng chết, rốt cuộc mình đã đắc tội vị Thần Tiên nào trên trời chứ, xa xứ, xuyên qua đến thời không lung tung lộn xộn này còn chưa tính, lại còn bị một con súc sinh ức hiếp, còn tồn tại thiên lý hay không! ! ! “Cứu mạng. . . . . . Cứu ta. . . . . .” Nàng lộ ra ánh nhìn cầu khẩn, nhờ mọi người xoay quang trợ giúp. Thôn dân nghe thấy tiếng động, từ bốn phương tám hướng xúm lại, không những không ra tay trợ giúp, mà còn nhặt đá từ trên đất lên, nhẫn tâm ném về phía nàng, vừa ném vừa kêu: “Yêu quái, giết nàng, giết nàng. . . . . . ! ! !” Yêu tinh. . . . . . ! ! ! Đang tránh né, phía sau cái mông ngẫu nhiên bị thứ gì đó gác qua, nàng không biết hơi sức từ nơi nào tới, một tay đẩy con chó săn ra, lấy tay sờ đến, rõ ràng là một chiếc đuôi hồ ly dài. . . . . . “Ta không phải yêu quái, không phải. . . . . .” Diệp Tuyết vô vọng nhìn về phía những người đó hô to. Nàng không muốn làm yêu tinh, chỉ muốn sống thật tốt, làm người bình thường khoái khoái lạc lạc cả đời, ông trời ơi, vì sao ngay cả nguyện vọng đơn giản như vậy, ngươi cũng không để cho con thực hiện! ? Trên người bị đá ném đau, trán cũng bị ném xước mất một miếng da, máu đỏ thẫm từ trên mặt chảy xuống, chảy vào trong miệng của nàng. 𝓐 Hoàng bị đẩy ra ngoài, giống như được tiếng kêu của một số người khích lệ, càng thêm hung mãnh mà nhào về phía nàng. . . . . . “A. . . . . .” Diệp Tuyết hét lên một tiếng, mới vừa rồi chỉ là bị 𝓐 Hoàng hù dọa lòi ra một cái đuôi, lúc này, đôi tai trên đầu và móng vuốt cùng lông lá cũng đều đã xuất hiện. Thôn dân vây xem bị dọa đến mất hồn, Diệp Tuyết nắm lấy thời cơ, giành đường chạy trốn. . . . . .

Xem Thêm  Những kiểu dép được phái đẹp lựa chọn nhiều nhất trong năm 2021 - dép nữ đẹp 2021

43

Re: [Xuyên không – Huyễn huyễn] Khuynh thế ma phi, độc sủng ngươi – Dạ Ngữ Phàm – Điểm:

Đang tải Player đọc truyện…

Vận tốc đọc truyện:

0.90x

(Đóng phản hồi kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 4: Mất mặt hồ ly

Giờ phút này, là lần trước nhất Diệp Tuyết cảm thấy làm hồ yêu cũng có chỗ tốt, đúng là chạy trốn tốt hơn so với trước kia nhiều.

Nhìn đi, nhìn đi, nếu là thường ngày, con chó săn này đã sớm làm  mình té nhào xuống đất rồi.

Nhưng nghĩ lại một tí, không đúng, nếu là trước đó, con chó kia dám đuổi theo mình như vậy sao? Những người đó sẽ cầm đá ném mình sao? Nói thế nào đi nữa cũng tại chuyện xuyên qua nên mới gặp họa! ! !

Diệp Tuyết liều mạng chạy về phía trước, 𝓐 Hoàng có thể vẫn đuổi theo ở phía sau.

Cho đến khi –

“A. . . . . .” Diệp Tuyết hét lên một tiếng, đột ngột dừng lại, bản thân mới không có rơi từ trên vách núi đen xuống.

Một tay vuốt ngực, ghé đầu nhìn xuống vách núi bên dưới, nàng bị dọa sợ đến đầu óc choáng váng.

Trời ạ, thật là cao α, từ nơi này nhìn xuống đều là một mảnh trắng xóa, nghĩ đến độ cao của cái thôn kia so với mặt biển thật không thấp! Nếu từ nơi này ngã xuống, đừng nói tan xương nát thịt, phải đợi đến lúc nào mới có thể rơi xuống đất cũng chưa biết.

“Gâu. . . . . . Gâu gâu gâu. . . . . .”

Diệp Tuyết đang định lui về phía sau, con chó săn đáng chết đã đuổi đến.

Vừa chạy như cất cánh tới đây, vừa sủa inh lên.

Xem Thêm  Bing help - cách lấy source 1 trang web

Giọng nói của thôn dân ở ngoài xa cũng càng ngày càng gần.

Đáng chết, chẳng lẽ mình thật sự phải chết ở xứ người, sẽ mất mạng sao?

Hai chân Diệp Tuyết không tự chủ lui về phía sau, 𝓐 Hoàng lúc này đại khái cũng biết rõ nàng không còn đường để chạy, cũng không vội nhào lên cắn nàng, mà là nhe  răng nanh sắc bén ra, gầm gừ sủa gâu gâu.

“Ở đây, ở đây. . . . . . Hồ ly tinh kia ở đây. . . . . .” Tiếng người đến gần, các thôn dân giơ cuốc, xẻng … Xông tới.

Lần này, thật sự chặn nàng không còn đường chạy rồi.

“Đánh chết nàng, giết con hồ yêu này. . . . . .”

“Giết nàng. . . . . .”

“Giết nàng. . . . . .”

“Ta không phải yêu quái, ta là người. . . . . .” Diệp Tuyết hô to về phía mọi người, nàng muốn nói cho bọn họ biết, nàng là người từ thế kỷ 21 xuyên qua, chỉ sợ là mình vừa nói, thôn dân sẽ chỉ coi nàng như một con hồ yêu thần kinh có vấn đề mà thôi! ! !

Bốn năm thợ săn từ trong đám người đi ra, Diệp Tuyết đang tư duy bọn họ muốn làm gì, đối phương đã lấy cung tên từ trên lưng xuống, sau đó rút tên, kéo căng dây cung. . . . . .

“Đừng. . . . . .” Diệp Tuyết liều mạng lắc đầu, ánh nhìn gắt gao nhìn chằm chằm cung tên, lui về phía sau một tí.

Không để ý dưới chân, đạp phải khoảng trống, thân thể mau lẹ ngã về phía sau. . . . . .

“A. . . . . .”

Tiếng hét to thê mỹ phá vỡ khung trời. . . . . .

Thân thể nhanh chóng rơi xuống, gió bên tai cọ xát thậm chí làm cho da nàng đau rát. . . . . .

Đang lúc nàng cho rằng mình sẽ chết chắc, sau lưng rắn rỏi, sau đó thay đổi quỹ đạo rơi tự do.

Mang mắt nhìn lại, dưới thân nàng rõ ràng là một ngọn lửa hừng hực, chỉ có điều là lửa kia không có nhiệt độ, lông hồ ly trên người nàng không mất một sợi lông.

Diệp Tuyết mau lẹ kéo cái đuôi hồ ly của mình quay, hứng thú tưng bừng thử dò xét, bên tai lại vang lên một giọng nói kỳ ảo: “Làm hồ yêu như ngươi, cũng coi như mất hết mặt mũi của hồ ly rồi.”

“Là ai?” Nàng bị dọa đến giật mình một cái, từ trên mặt phẳng vật gì đó đứng lên, lúc này mới phát hiện thì ra mình rơi vào đuôi của một con Hỏa Phượng, mà trên lưng Phượng, một nam tử đứng chắp tay, mang lưng về phía nàng.

Tóc bạch kim bồng bềnh, thân khoác hắc bào.

Nam tử ngoái đầu nhìn lại, nhìn nàng một cái, lần nữa quay lưng lại: “Người cứu ngươi!”

Mới như vậy đã có thể đem linh hồn bé nhỏ của Diệp Tuyết rời khỏi thân thể, nhẹ nhõm lơ lửng trên không trung. . . . . .

Đây là người sao? Dáng dấp loài người làm sao có thể hoàn mỹ như vậy? Thậm chí những hình ảnh trai đẹp cực kỳ thần cấp ở hiện đại nàng từng xem, cũng không bằng một phần vạn hắn.

Chương 5: Có phải tất cả chúng ta đã từng gặp nhau rồi hay không

Điềm tĩnh nhìn bóng lưng trước mặt này, môi son của Diệp Tuyết khẽ mở, bật ra một câu: “Không phải là chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi chứ?”

Một câu nói này, chính nàng cũng cảm thấy khác thường.

Rõ ràng chưa từng thấy gương mặt hoàn mỹ như vậy, vì sao lại nói đã từng gặp?

Chờ giây lát, lại không thấy hắn trả lời, thế mới biết, người trên lưng Phượng vốn không coi nàng như một sự việc.

Ngẫm nghĩ, mới vừa rồi ngoái đầu nhìn lại, trong mắt của hắn một tia tình cảm cũng không có, rét mướt  như là muốn đông lạnh nàng.

Rõ ràng cưỡi Hỏa Phượng, lại lạnh như băng vậy, khó trách ngọn lửa Phượng Hoàng không có một tí năng lực bùng cháy.

Diệp Tuyết cũng không tiếp tục tự chuốc lấy mất mặt, lần nữa ngồi xếp bằng xuống, cầm cái đuôi hồ ly của mình kích động mấy ngọn lửa giải buồn. . . . . .

Sau lưng hình như không còn động tĩnh gì nữa, Tích Phong không tiếng động xoay người, đối mặt rõ ràng là dung nhan ngủ say.

Khẽ cuộn thân thể, trên tay còn đang nắm cái đuôi của mình, bộ dáng kia rất trẻ con, thật dễ thương.

Dưới chân sức lực thoáng tăng thêm, Hỏa Phượng thu được tín hiệu, ngao một tiếng, đáp xuống.

Trong giấc mộng Diệp Tuyết chỉ cảm thấy thân thể trong lúc ngẫu nhiên mất đi trọng tâm, sau đó không kiềm chế được mà bị lăn xuống.

Hoảng sợ mở mắt, phát hiện mình lại rơi tự do trong không trung lần nữa.

“A. . . . . .” Khi ý thức được tình huống này, nàng không nhịn được phát ra một tiếng gào khóc thảm thiết.

Bên tai lại truyền đến một giọng nói rét mướt, xen lẫn tiếng gió: “Ngươi là hồ yêu, lại ném không chết, gào gào cái gì.”

Ném không chết sao?

Diệp Tuyết còn chưa hiểu rõ, thân thể đã nặng nề rơi xuống đất, nhất thời, thắt lưng liền truyền đến đớn đau tan lòng nát dạ, trong cổ họng cũng dâng lên mùi máu tươi.

Mà khi nàng rơi xuống đất, Tích Phong đứng ngạo nghễ, giống như không mảy may phát xuất hiện.

“Này, thấy ta té xuống, ngươi không thể đưa tay cứu một chút sao?” Diệp Tuyết hiểm ác trừng người bên cạnh.

Nói thầm trong lòng, tự cho rằng bộ dạng xinh xắn thì ngon hả, kẻ không tim không phổi, nhất định là thiếu tình thương của mẹ từ bé, lớn lên bà ngoại không yêu, cậu không thương. Trời sanh tâm lý không trọn vẹn, lớn lên không đủ dinh dưỡng, Hừ!

Tích Phong cũng để lời nói của nàng vào tai này ra tai kia, lạnh lùng liếc nhìn nàng, lời nói cũng lạnh hơn 30 độ so với người khác: “Dù sao cũng không chết được, Bổn vương cần gì lãng phí hơi sức của mình.”

“Ngươi. . . . . .” Diệp Tuyết tiếp tục trừng mắt nhìn hắn.

Thật là một tí thương hương tiếc ngọc cũng không có, không biết làm nam sĩ, phải kính già yêu trẻ, bảo vệ phái nữ sao?

Quả nhiên là thời kì dã man, rõ ràng kỳ thị phái nữ.

“Không chết thì đứng lên cho ta, theo Bổn vương đi vào trong.” Tích Phong sao chịu được ánh nhìn so với laser của nàng, điềm tĩnh xoay người, đi vào đại điện.

Diệp Tuyết vừa nhỏ giọng mắng, vừa cố nén đau từ dưới đất đứng dậy.

Hồ yêu quả nhiên là hồ yêu mà, mạnh mẽ hơn so với loài người nhiều, té từ trên cao như vậy, thậm chí gân không bong, xương không gãy.

Nhìn quanh bốn phía một vòng, lúc này mới phát xuất hiện mình bị vây trong một vùng biển hoa, màu sắc, hình dạng của hoa đủ loại, tranh nhau đua nở.

Nhìn người nào đó đã đi xa mấy chục bước, Diệp Tuyết giận dữ xoay người, chạy như điên về hướng trái lại.

Vì sao hắn nói cái gì thì nàng phải làm cái đó, nàng cũng không phải là chó con hắn nuôi, mới không cần nghe lời như vậy.

Xem Thêm  Xem Sim Phong Thủy, Xem Phong Thủy Số Điện Thoại - có zalo tìm số điện thoại

Khi Tích Phong xoay người nhìn người phía sau có đuổi theo hay không thì vừa lúc thấy bóng hình màu trắng đang hòa vào trong một biển hoa màu hồng.

Mắt nguy hiểm nheo lại, lẳng lặng chờ đợi một khắc hồ ly kia hối hận.

Nha đầu này, thật đúng là không sợ chết mà! ! !

Chương 6: Làm nữ nhân của ta

“A. . . . . . Cứu mạng. . . . . .” Như Tích Phong đoán, bóng hình vừa mới biến mất, trong không khí liền truyền ra một tiếng hét chói tai khoa trương của hồ ly, đâm vào tai người đều đau.

“Đây là nơi quỷ quái gì chứ! ! !” Nhìn những dây leo rắn chắc vững vàng cuốn lấy tứ chi mình, hơn nữa có xu hướng càng thu càng chặt, Diệp Tuyết bị dọa sợ đến muốn ngất đi. Nhưng bản năng nói cho nàng biết, nếu cứ ngất đi như vậy, nhất định sẽ bị những thứ dây màu đỏ quái quỷ này ăn hết, hơn nữa rất có thể ngay cả xương cốt cũng sẽ không còn.

Không được, không được, không được, nàng cũng không muốn chết sớm, nàng vẫn đợi tìm thấy cách trở về, sum vầy cùng Toa Toa đấy.

Ngay khi nàng khóc đến không còn nước mắt, một luồng ánh sáng bạc thoáng qua ngay trước mắt, sau đó khối băng nào đó lơ lửng trên những dây leo màu đỏ, vẻ mặt không chút thay đổi nhìn nàng. Không đúng, là nhìn nàng còn rét mướt hơn so vừa rồi trên lưng Phượng.

“Cứu ta. . . . . .” Nếu như có thể, nàng thật không muốn mở miệng với khối băng lớn này, tuy nhiên dõi mắt bốn phía, chỉ có hắn là sinh vật sống duy nhất. Nỗ lực chớp mắt, bày ra dáng vẻ điềm đạm dễ thương, hi vọng khối băng này có thể nhìn bộ dạng đáng thương của nàng mà động lòng trắc ẩn, cứu nàng từ trong nước lửa.

Chỉ là đối phương hoàn toàn coi mỹ nữ như cặn bã, nhìn dây leo màu đỏ siết cổ tay nàng rỉ ra từng vết máu, hắn không những không có một tí cảm nhận gấp gáp, hơn nữa còn bỏ đá xuống giếng: “Bổn vương và ngươi không quen không biết, nếu cứu ngươi…ngươi phải báo đáp Bổn vương như thế nào đây?”

Mẹ nó!

Diệp Tuyết không nhịn được nghĩ bạo nói tục.

Rõ ràng mình mới là hồ ly, vì sao lại cảm thấy người trước mắt này mới là lão hồ ly đây.

Chỉ là lúc này, mạng nhỏ trọng yếu nhất, vẫn là uất ức cầu toàn thì tốt hơn: “Chỉ cần ngài cứu ta, ta nhất định sẽ làm trâu làm ngựa cho ngài, giặt quần áo quét sân, dùng những việc đó báo đáp ân cứu mạng của ngài.”

“Đầy tớ bên cạnh Bổn vương rất nhiều, không cần ngươi làm những chuyện như vậy.” Nói xong, làm bộ muốn rời đi.

“Ai, đợi chút.” Diệp Tuyết cuống quít gọi hắn lại: “Ta có thể vì ngài bưng trà rót nước, hơn nữa thức ăn ta nấu vô cùng ngon, tin tưởng ngài nhất định chưa từng được ăn.”

“. . . . . .” Tích Phong tiếp tục muốn rời đi.

Lần này Diệp Tuyết nóng nảy, dây leo đã xâm nhập da thịt, nàng tựa như đã cảm thu được máu bị hút ra khỏi thân thể: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, rốt cuộc ngươi muốn như thế nào mới chịu cứu ta?” Chỉ cần phải có thể sống tiếp, nàng nhịn. Có đôi lời trầm trồ khen ngợi chết không bằng còn sống, đây chính là lời nàng răn mình. Bằng không, cuộc sống ở cô nhi viện khổ như vậy, nàng không thể nào trải qua được.

Nói vậy hình như có tác dụng, Tích Phong đang muốn rời đi thì thân thể dừng hẳn ở giữa không trung, đôi mắt hồ ly thon dài nheo lại, bên trong là ưng ý khẽ quét qua: “Làm nữ nhân của Bổn vương.”

“Cái gì?” Diệp Tuyết cật lực nuốt một ngụm nước bọt.

Mặc dù dáng dấp người này rất đẹp trai, rất có tiềm chất khiến nữ nhân ôm ấp yêu thương, nhưng lớn lên đẹp trai thì nhất định là người người cũng muốn làm nữ nhân của hắn, cũng muốn leo lên giường của hắn sao?

Thật xin lỗi, Diệp Tuyết nàng chủ nghĩa tự do, không thích bị người bao nuôi.

“Người đây là không đồng ý sao?” Nhìn ánh nhìn nàng hiện vẻ khinh bỉ, ánh nhìn của Tích Phong lạnh thấu xương. Thân là vương của Yêu Giới, muốn nữ nhân nào không có. Chỉ cần một câu nói của hắn, mau lẹ có cả đoàn lớn mỹ nữ nằm rạp dưới chân của hắn, xin hắn lâm hạnh.

Diệp Tuyết vô cùng muốn có cốt khí lớn tiếng nói cho hắn biết: kẻ sĩ có thể chết không thể chịu nhục, nàng tự nguyện bị đám dây leo màu đỏ này ăn hết, cũng không muốn làm nữ nhân của hắn. Lời có thể nói ra ngoài lại trở thành một tiếng nhão nhoẹt: “Ta đồng ý. . . . . .”

Đã sửa bởi Tiêu Tương lúc 28.06.2016, 16:43, lần sửa thứ 2.



Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài khuynh thế độc phi

Xuyên không Truyện tranh Khuynh thế độc phi chap 41 đến 50

  • Tác giả: Akan Phan Bảo
  • Ngày đăng: 2019-10-10
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7911 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

Khuynh Thế Độc Phi [Tới 56] – A3 Manga

  • Tác giả: www.a3mnga.com
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 5304 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Đọc truyện tranh Khuynh Thế Độc Phi – Đang update…

“Khuynh thế hoàng phi” bị chỉ trích là “bình cũ rượu mới”

  • Tác giả: kenh14.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 9964 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Chúng tới từ chính những độc giả trung thành của tiểu thuyết gốc.

Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

  • Tác giả: truyenfull.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 8504 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Đọc truyện Khuynh Thành Tiểu Độc Phi của tác giả Bình Quả Trùng Tử, đã full (hoàn thiện). Trợ giúp xem trên di động, Tablet.

Khuynh Thành Tiểu Độc Phi

  • Tác giả: wattpad.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 3245 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Khuynh Thành Tiểu Độc Phi – (Chương 21) – Tác giả Bình Quả Trùng Tử Update tiên tiến nhất, full prc pdf tài liệu, trợ giúp xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.

Khuynh thế độc phi

  • Tác giả: www.nettruyenmoi.com
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 2602 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: ❶✔️ Đọc truyện tranh Khuynh thế độc phi Tiếng Việt bản dịch Full tiên tiến nhất, ảnh đẹp chất lượng tốt, update nhanh và sớm nhất tại NetTruyen

Khuynh Thành Tiểu Độc Phi : Chương 4: Thính Vũ hiên

  • Tác giả: otruyen.net
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 9378 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: ❶❶❶ Bàng Lạc Vũ được nha hoàn đỡ một đường đi đến bên trong Thính Vũ hiên, liền nhìn thấy Vương di nương cùng nha hoàn Hỉ nhi ở trong viện. Trong lòng có suy tính liền hướng Tụng Chi nháy mắt.“Các ngươi đều đi hết ra ngoài đi, nơi này…

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Thủ Thuật Công Nghệ